• Làm đẹp da

    Sức khỏe

  • Làm đẹp da

    Làm đẹp da hiệu quả

  • Thực phẩm

    Dinh dưỡng

  • Gia đình

    Gia đình

  • Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

    Cái sự thật cay nghiệt đó giày vò tôi hàng đêm, biến một thằng con trai vui vẻ, cởi mở, yêu đời như tôi trước đây thành một người trầm lặng, ít nói, co mình lại trong gia dinh.


    Tôi tự nguyền rủa lý‎ trí của mình không đủ mạnh mẽ để chế ngự con tim đập sai nhịp
    Người ta bảo, ghét của nào trời trao của ấy, điều này thật đúng trong trường hợp của tôi. Là một thằng đàn ông ở tuổi trưởng thành, tôi muốn được sống, được làm việc, được yêu đương hết mình. Tôi khao khát cống hiến sức trẻ và trí tuệ của mình cho công việc, khao khát trao gửi con tim nồng nàn cháy bỏng cho một nửa của mình. Tôi sợ nhất là phải đi bên lề cuộc sống, không được sống thật với trái tim của mình. Nhưng cái điều tôi sợ nhất ấy lại xảy ra với tôi. Tôi là một kẻ thứ ba đơn độc và “chầu rìa” cuộc sống.

    Sự thật là, tôi đã thầm yêu chị dâu mình. Cái sự thật cay nghiệt đó giày vò tôi hàng đêm, biến một thằng con trai vui vẻ, cởi mở, yêu đời như tôi trước đây thành một người trầm lặng, ít nói, co mình lại trong gia đình. Tôi đau khổ khi ngày ngày nhìn anh chị mình hạnh phúc bên nhau. Tôi tự nguyền rủa lý‎ trí của mình không đủ mạnh mẽ để chế ngự con tim đập sai nhịp.

    Một thời gian dài, tôi sống trong những ‎suy nghĩ tội lỗi về việc sẽ cướp chị dâu từ tay anh trai của mình. Tôi tự biện minh cho những suy nghĩ đó rằng con tim khi yêu có lý‎ lẽ riêng của nó mà l‎ý trí không thể lấn lướt.

    Tôi và chị dâu, cũng là người tôi thầm yêu trộm nhớ, là những người bạn thân thiết. Thời giao duc đại học, chúng tôi cùng là những cán bộ đoàn năng nổ, nhiệt tình, xốc vác. Chúng tôi đã có những kỷ niệm không thể nào quên khi cùng tham gia trên chuyến tàu Thanh niên Đông Nam Á. Gần hai tháng ăn ở, hoạt động, giao lưu cùng nhau, tôi đã có thời gian hiểu và yêu quý‎ tính cách gần gũi, thân thiện, dễ gần của cô bạn gái nhỏ nhắn xinh xắn. Sự hiểu biết, trí tuệ và sự tinh tế của cô gái này đã chinh phục trái tim vốn kiêu ngạo của tôi. Chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn sau chuyến đi đó.

    Sinh nhật lần thứ 23, tôi đã mời bạn bè thân thiết tới nhà mình, và tất nhiên không thể thiếu cô ấy. Trong buổi tối hôm đó, anh trai tôi tham dự cùng bạn bè tôi. Vì cũng sàn sàn tuổi nhau nên mọi người dễ dàng thân thiện với nhau. Anh trai hơn tôi hai tuổi và cũng vừa mới ra trường đi làm. Tôi rất vui khi thấy cô bạn gái của tôi và gia đình mình thân thiện, vui vẻ.


    Anh trai tôi và cô bạn gái ấy tỏ ra rất hợp cạ với nhau, họ cùng hát và ăn uống rất vui vẻ

    Nhưng niềm vui ấy đã nhanh chóng trở thành một nỗi lo lắng khi anh trai tôi và cô bạn gái ấy tỏ ra rất hợp cạ với nhau. Họ cùng hát, họ cùng nhảy, cùng ăn uống rất vui vẻ. Những linh cảm về điều gì đó không lành sắp xảy ra đã trở thành sự thật. Cô ấy và anh trai tôi đã thích nhau sau ngày sinh nhật tôi.

    Ngày cô ấy chia sẻ với tôi về chuyện tình cảm với anh trai tôi là ngày mà trái tim tôi vỡ vụn. Tôi không còn biết phải nói thế nào nữa. Nhìn thấy anh trai lâng lâng trong niềm hạnh phúc mà con tim tôi như tan chảy. Tôi biết phải làm sao đây khi chính tôi không giữ nổi tình yêu của mình, tôi đã quá cẩn trọng khi không tỏ tình sớm hơn với cô ấy. Còn cô ấy, vì đã quá thân với tôi nên cũng chẳng mảy may để ‎ý đến con tim loạn nhịp của tôi mỗi khi chúng tôi ở cạnh nhau. Họ hạnh phúc bên nhau, còn tôi thì như kẻ điên dại với nỗi niềm không thể tỏ cùng ai.

    Tôi buộc phải chọn cách hi sinh để cho anh tôi và cô ấy được hạnh phúc bên nhau. Lý trí buộc tôi phải làm như vậy, nhưng con tim vốn đa tình của tôi thì bị tổn thương sâu sắc. Tôi không thiếu các cô gái đẹp vây quanh, nhưng tôi chỉ yêu một mình cô ấy. Nỗi nhớ về cô ấy, về những nơi chúng tôi đã đi qua, về những kỷ niệm không thể nào quên trên chuyến tàu đó giày vò tôi mỗi ngày. Tôi muốn thoát ra, tôi muốn dứt bỏ mọi suy nghĩ ấy nhưng dường như không thể. Càng muốn quên lại càng nhớ. Và rồi, tôi đã chọn cách đi xa để quên.

    Sau khi ra trường, tôi xin gia đình cho phép vào Nam lập nghiệp. Tôi vẽ ra một viễn cảnh tương lai tươi đẹp khi tôi vào đó để gia đình yên lòng, nhưng kỳ thực, tôi chỉ có duy nhất một mục đích, là quên cô ấy. Có những lúc, tôi ghen với chính anh trai mình. Tôi đau đớn, tôi muốn gào thét, muốn cả thế giới này biết rằng tôi yêu và nhớ cô ấy biết chừng nào.

    Mỗi lần như vậy tôi phải tìm đến rượu để mong rằng rượu sẽ là cứu cánh của tôi, sẽ giúp tôi quên đi tất cả. Nhưng dường như rượu cũng phản bội lại tôi, ngay cả trong cơn say, tôi vẫn không nguôi nhớ về cô ấy. Phải thừa nhận rằng, tôi là kẻ sống lý‎ tưởng và lãng mạn. Chính vì lẽ đó mà con tim mạnh mẽ của tôi đã trở nên yếu mềm trước một cô gái mà tôi biết, mãi mãi không thuộc về mình. Càng đau khổ vì tình yêu không lối thoát, không thể chia sẻ này, tôi càng thấy mình kém cỏi.

    Trí não tôi dường như bị tê liệt. Tôi gần như chịu đựng được cái cảm giác chôn giấu một tình yêu vẫn âm ỉ cháy trong tim. Tôi chỉ muốn nói ra để lòng mình nhẹ bớt, để ít nhất cô ấy biết rằng, bấy lâu nay, vẫn có một người dành trọn con tim cho cô ấy, đứng từ xa dõi theo cô ấy từng ngày. Tôi cũng đã nghĩ tới hậu quả của việc mình nói ra.

    Có thể anh trai và gia đình sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Có thể, tôi sẽ mãi mãi mất đi một người bạn. Có thể, người đời sẽ lên án, sẽ khinh bỉ tôi, sẽ cho tôi là kẻ ích kỉ. Nhưng, nếu không nói ra, tôi dường như muốn phát điên, tôi đã giấu kín tình yêu đó 3 năm rồi. Và, tôi không thể chịu đựng được nữa nếu không nói ra.

    Đúng thời điểm đó, tôi nhận được tin anh trai tôi và cô ấy sắp tổ chức đám cưới. Không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc đó: Tan nát, đau đớn, cô đơn. Tôi đã thức cả đêm và viết cho cô ấy một lá thư thật dài. Viết không phải để gửi, mà viết để tôi cảm thấy khuây khỏa hơn, một lá thư vĩnh biệt mối tình thầm lặng, vĩnh biệt hình ảnh người con gái mà tôi dành trọn yêu thương, vĩnh biệt những kỷ niệm đẹp. Lá thư đó giờ đang ở biển. Đám cưới họ tôi đã không về.

    Tôi tìm tới một ngôi chùa, để tu tâm, để cầu mong một sự giải thoát. Thật may mắn, tôi đã được sư thầy trụ trì cho ở đó 3 tháng. Thời gian đó, tôi hoàn toàn rảnh rang để suy nghĩ về giá trị sống, về tình yêu, về hạnh phúc, về sự hi sinh. Đạo Phật cho rằng, ba tội lỗi lớn nhất của đời người là tham, sân, si. Có lẽ tôi đã phạm cả ba tội này.

    Mưu cầu người yêu từ kẻ khác là tham, khi chưa đạt được mục đích của mình thì mê muội, mù quáng hòng tìm cách để đoạt được nó, rồi để cho sân hận lớn lên trong lòng bởi sự ghen tuông, ích kỷ. Tôi có đức tin vào đạo đức của nhà Phật. Mỗi ngày, tôi loại trừ một chút tham, sân, si trong con người mình, dù điều đó là khó, nhưng không phải là không thể làm được. Đạo Phật đã cho tôi một niềm tin mãnh liệt rằng, một ngày nào đó, tâm hồn tôi sẽ hoàn toàn thanh thản để kiếm tìm hạnh phúc mới cho mình.

    Đau khổ trong mối tình thầm lặng với chị dâu

    Posted at  21:29  |  in  tam-su  |  Read More»

    Cái sự thật cay nghiệt đó giày vò tôi hàng đêm, biến một thằng con trai vui vẻ, cởi mở, yêu đời như tôi trước đây thành một người trầm lặng, ít nói, co mình lại trong gia dinh.


    Tôi tự nguyền rủa lý‎ trí của mình không đủ mạnh mẽ để chế ngự con tim đập sai nhịp
    Người ta bảo, ghét của nào trời trao của ấy, điều này thật đúng trong trường hợp của tôi. Là một thằng đàn ông ở tuổi trưởng thành, tôi muốn được sống, được làm việc, được yêu đương hết mình. Tôi khao khát cống hiến sức trẻ và trí tuệ của mình cho công việc, khao khát trao gửi con tim nồng nàn cháy bỏng cho một nửa của mình. Tôi sợ nhất là phải đi bên lề cuộc sống, không được sống thật với trái tim của mình. Nhưng cái điều tôi sợ nhất ấy lại xảy ra với tôi. Tôi là một kẻ thứ ba đơn độc và “chầu rìa” cuộc sống.

    Sự thật là, tôi đã thầm yêu chị dâu mình. Cái sự thật cay nghiệt đó giày vò tôi hàng đêm, biến một thằng con trai vui vẻ, cởi mở, yêu đời như tôi trước đây thành một người trầm lặng, ít nói, co mình lại trong gia đình. Tôi đau khổ khi ngày ngày nhìn anh chị mình hạnh phúc bên nhau. Tôi tự nguyền rủa lý‎ trí của mình không đủ mạnh mẽ để chế ngự con tim đập sai nhịp.

    Một thời gian dài, tôi sống trong những ‎suy nghĩ tội lỗi về việc sẽ cướp chị dâu từ tay anh trai của mình. Tôi tự biện minh cho những suy nghĩ đó rằng con tim khi yêu có lý‎ lẽ riêng của nó mà l‎ý trí không thể lấn lướt.

    Tôi và chị dâu, cũng là người tôi thầm yêu trộm nhớ, là những người bạn thân thiết. Thời giao duc đại học, chúng tôi cùng là những cán bộ đoàn năng nổ, nhiệt tình, xốc vác. Chúng tôi đã có những kỷ niệm không thể nào quên khi cùng tham gia trên chuyến tàu Thanh niên Đông Nam Á. Gần hai tháng ăn ở, hoạt động, giao lưu cùng nhau, tôi đã có thời gian hiểu và yêu quý‎ tính cách gần gũi, thân thiện, dễ gần của cô bạn gái nhỏ nhắn xinh xắn. Sự hiểu biết, trí tuệ và sự tinh tế của cô gái này đã chinh phục trái tim vốn kiêu ngạo của tôi. Chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn sau chuyến đi đó.

    Sinh nhật lần thứ 23, tôi đã mời bạn bè thân thiết tới nhà mình, và tất nhiên không thể thiếu cô ấy. Trong buổi tối hôm đó, anh trai tôi tham dự cùng bạn bè tôi. Vì cũng sàn sàn tuổi nhau nên mọi người dễ dàng thân thiện với nhau. Anh trai hơn tôi hai tuổi và cũng vừa mới ra trường đi làm. Tôi rất vui khi thấy cô bạn gái của tôi và gia đình mình thân thiện, vui vẻ.


    Anh trai tôi và cô bạn gái ấy tỏ ra rất hợp cạ với nhau, họ cùng hát và ăn uống rất vui vẻ

    Nhưng niềm vui ấy đã nhanh chóng trở thành một nỗi lo lắng khi anh trai tôi và cô bạn gái ấy tỏ ra rất hợp cạ với nhau. Họ cùng hát, họ cùng nhảy, cùng ăn uống rất vui vẻ. Những linh cảm về điều gì đó không lành sắp xảy ra đã trở thành sự thật. Cô ấy và anh trai tôi đã thích nhau sau ngày sinh nhật tôi.

    Ngày cô ấy chia sẻ với tôi về chuyện tình cảm với anh trai tôi là ngày mà trái tim tôi vỡ vụn. Tôi không còn biết phải nói thế nào nữa. Nhìn thấy anh trai lâng lâng trong niềm hạnh phúc mà con tim tôi như tan chảy. Tôi biết phải làm sao đây khi chính tôi không giữ nổi tình yêu của mình, tôi đã quá cẩn trọng khi không tỏ tình sớm hơn với cô ấy. Còn cô ấy, vì đã quá thân với tôi nên cũng chẳng mảy may để ‎ý đến con tim loạn nhịp của tôi mỗi khi chúng tôi ở cạnh nhau. Họ hạnh phúc bên nhau, còn tôi thì như kẻ điên dại với nỗi niềm không thể tỏ cùng ai.

    Tôi buộc phải chọn cách hi sinh để cho anh tôi và cô ấy được hạnh phúc bên nhau. Lý trí buộc tôi phải làm như vậy, nhưng con tim vốn đa tình của tôi thì bị tổn thương sâu sắc. Tôi không thiếu các cô gái đẹp vây quanh, nhưng tôi chỉ yêu một mình cô ấy. Nỗi nhớ về cô ấy, về những nơi chúng tôi đã đi qua, về những kỷ niệm không thể nào quên trên chuyến tàu đó giày vò tôi mỗi ngày. Tôi muốn thoát ra, tôi muốn dứt bỏ mọi suy nghĩ ấy nhưng dường như không thể. Càng muốn quên lại càng nhớ. Và rồi, tôi đã chọn cách đi xa để quên.

    Sau khi ra trường, tôi xin gia đình cho phép vào Nam lập nghiệp. Tôi vẽ ra một viễn cảnh tương lai tươi đẹp khi tôi vào đó để gia đình yên lòng, nhưng kỳ thực, tôi chỉ có duy nhất một mục đích, là quên cô ấy. Có những lúc, tôi ghen với chính anh trai mình. Tôi đau đớn, tôi muốn gào thét, muốn cả thế giới này biết rằng tôi yêu và nhớ cô ấy biết chừng nào.

    Mỗi lần như vậy tôi phải tìm đến rượu để mong rằng rượu sẽ là cứu cánh của tôi, sẽ giúp tôi quên đi tất cả. Nhưng dường như rượu cũng phản bội lại tôi, ngay cả trong cơn say, tôi vẫn không nguôi nhớ về cô ấy. Phải thừa nhận rằng, tôi là kẻ sống lý‎ tưởng và lãng mạn. Chính vì lẽ đó mà con tim mạnh mẽ của tôi đã trở nên yếu mềm trước một cô gái mà tôi biết, mãi mãi không thuộc về mình. Càng đau khổ vì tình yêu không lối thoát, không thể chia sẻ này, tôi càng thấy mình kém cỏi.

    Trí não tôi dường như bị tê liệt. Tôi gần như chịu đựng được cái cảm giác chôn giấu một tình yêu vẫn âm ỉ cháy trong tim. Tôi chỉ muốn nói ra để lòng mình nhẹ bớt, để ít nhất cô ấy biết rằng, bấy lâu nay, vẫn có một người dành trọn con tim cho cô ấy, đứng từ xa dõi theo cô ấy từng ngày. Tôi cũng đã nghĩ tới hậu quả của việc mình nói ra.

    Có thể anh trai và gia đình sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Có thể, tôi sẽ mãi mãi mất đi một người bạn. Có thể, người đời sẽ lên án, sẽ khinh bỉ tôi, sẽ cho tôi là kẻ ích kỉ. Nhưng, nếu không nói ra, tôi dường như muốn phát điên, tôi đã giấu kín tình yêu đó 3 năm rồi. Và, tôi không thể chịu đựng được nữa nếu không nói ra.

    Đúng thời điểm đó, tôi nhận được tin anh trai tôi và cô ấy sắp tổ chức đám cưới. Không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc đó: Tan nát, đau đớn, cô đơn. Tôi đã thức cả đêm và viết cho cô ấy một lá thư thật dài. Viết không phải để gửi, mà viết để tôi cảm thấy khuây khỏa hơn, một lá thư vĩnh biệt mối tình thầm lặng, vĩnh biệt hình ảnh người con gái mà tôi dành trọn yêu thương, vĩnh biệt những kỷ niệm đẹp. Lá thư đó giờ đang ở biển. Đám cưới họ tôi đã không về.

    Tôi tìm tới một ngôi chùa, để tu tâm, để cầu mong một sự giải thoát. Thật may mắn, tôi đã được sư thầy trụ trì cho ở đó 3 tháng. Thời gian đó, tôi hoàn toàn rảnh rang để suy nghĩ về giá trị sống, về tình yêu, về hạnh phúc, về sự hi sinh. Đạo Phật cho rằng, ba tội lỗi lớn nhất của đời người là tham, sân, si. Có lẽ tôi đã phạm cả ba tội này.

    Mưu cầu người yêu từ kẻ khác là tham, khi chưa đạt được mục đích của mình thì mê muội, mù quáng hòng tìm cách để đoạt được nó, rồi để cho sân hận lớn lên trong lòng bởi sự ghen tuông, ích kỷ. Tôi có đức tin vào đạo đức của nhà Phật. Mỗi ngày, tôi loại trừ một chút tham, sân, si trong con người mình, dù điều đó là khó, nhưng không phải là không thể làm được. Đạo Phật đã cho tôi một niềm tin mãnh liệt rằng, một ngày nào đó, tâm hồn tôi sẽ hoàn toàn thanh thản để kiếm tìm hạnh phúc mới cho mình.

    0 nhận xét:

    Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

    Đêm đó, thêm lần nữa tôi dường như vừa được trở thành đàn bà lần thứ nhất... Đêm đó, tôi giúp em trở thành đàn ông đúng nghĩa, dù ngày mai cả hai chúng tôi có chết...
    Mọi chuyện không đơn thuần như tôi nghĩ. Khoa, cậu học trò bướng bỉnh nhưng quyết liệt của tôi đã không quan tâm đến bức thư tôi viết trả lời em mà trong đó tôi đã khéo léo gửi gắm những thông điệp gì.
    Em vào đại học, mới được 1 học kỳ, tết về em đã đến đập cửa căn phòng nhỏ của gia dinh mẹ con tôi. Em kéo mẹ con tôi ra khỏi căn nhà lặng lẽ u buồn. Em ném tôi vào cuộc sống ồn ã và bận rộn của những ngày giáp tết. Giao thừa, em đến và mang hai mẹ con tôi ra phố, hòa vào biển người thăm thẳm đang ra đường phút giao thừa đầu năm mới để cầu may.
    Em không quan tâm tới sự nghiêm cấm mắng mỏ và từ chối của tôi. Em không bận tâm khi tôi thẳng thừng đuổi em ra khỏi nhà vì không có gì giữa cô và em để nói chuyện nhiều. Em không cho tôi một cơ hội né tránh hay trốn chạy vì tôi còn có cái đuôi là khúc ruột mềm yếu nhất của mình chính là con gái tôi. Con gái tôi nhìn thấy chú Khoa là reo lên, là ôm chầm lấy chú, là bá vai bá cổ đòi chú đưa đi chơi.
    Điểm yếu của tôi là “khúc ruột mềm” không may mồ côi bố từ nhỏ, thiếu thốn tình cảm. Khoa đã tấn công tôi bắt đầu từ điểm yếu đuối nhất của tôi. Một giao thừa xúc động rợn ngợp một nỗi bất an khi Khoa xuất hiện và khuấy đảo cuộc sống bình lặng của tôi. Khoa đến đón con tôi ở nhà trẻ vào lúc tan tầm, khi tôi đang dở giờ dạy thêm, hay đang đôn đáo tìm nhờ người đón. Khoa đến và đưa bé Bống đi chơi, rồi ghé về nhà cắm cơm cho tôi, tắm giặt cho bé Bống...
    Khoa làm tất cả những công việc của một người đàn ông trưởng thành chia sẻ việc nhà với một người phụ nữ, khi em còn quá trẻ, mới 18-19 tuổi. Em lặng lẽ ra về khi biết tôi đã dạy xong, và em bỏ tôi lại với bao nhiêu xáo trộn thẫn thờ bên bé Bống đã được tắm rửa thơm tho sạch sẽ và đang háo hức chờ mẹ bên bữa cơm Khoa nấu đơn giản cho hai mẹ con.
    Cứ thế Khoa ân cần chăm sóc mẹ con tôi từng li từng tí một. Lặng lẽ và lì lợm, bền gan một cách đáng ghét.
    Nhiều lúc tôi đã tự hỏi tại sao Khoa lại làm thế. Tại sao Khoa có thể vì tôi mà em quên mất tuổi thơ, quên mất tuổi thanh xuân lãng mạn và dịu ngọt. Em thành người đàn ông thâm trầm, và từng trải quá sớm khi quan tâm chăm lo cho tôi tỉ mẩn công việc của một người đàn ông trưởng thành dành cho người mình yêu thương. Tôi không yêu đương gì với cậu học trò thua tôi dăm bảy tuổi. Tôi không có cảm xúc rung động gì với cậu học trò mặt còn búng ra sữa.
    Ảnh minh họa
    Giới hạn đạo đức giao duc của một cô giáo không cho phép tôi có ý nghĩ vớ vẩn nào. Đơn giản tôi coi cậu ấy như một học trò, có thân quý hơn một chút. Chỉ vậy thôi, chưa nói gì đến việc rào cản lớn nhất, đáng sợ nhất, là Khoa là con chị hiệu phó trong trường nơi tôi đang giảng dạy... Tôi càng nghiêm ngắn và giữ khoảng cách với Khoa. Tôi đã phải nói xa, nói gần, rồi nói thẳng với cậu ấy tất cả những suy nghĩ và quan điểm của tôi để cậu ấy hiểu. Nhưng Khoa không quan tâm, không một mảy may chùn bước.
    Nhiều khi tôi đã tự hỏi vì sao Khoa lại điên rồ như thế bởi tuổi mơ mộng của em có thể bắt đầu mối tình đầu hay những rung động đầu đời với những cô bé dễ thương cùng tuổi. Sao lại bắt đầu từ tôi, cô giáo của em, người vợ góa chồng và mẹ của một đứa con? Tại sao Khoa lại điên rồ, vớ vẩn đến thế???
    Tôi đã không thể lánh mặt em mãi được vì còn cái đuôi yếu mềm của tôi là bé Bống. Nhưng trước sau như một, tôi chỉ có thể cư xử và đối với em như tình cảm của cô giáo đối với một học trò nhiều gắn bó mà thôi, không hơn không kém.
    Thế rồi mùa hè năm thứ 4 sau tang chồng, trái tim tôi đã bắt đầu tìm vui trở lại bên một người đàn ông cũng góa vợ và tìm đến tôi với ý định nghiêm túc sẽ gắn bó hai cuộc đời không may mắn lại với nhau cho một cuộc sống mới, hạnh phúc mới.
    Mùa hè năm đó, cũng là năm cuối cùng của kỳ đại học. Khoa đã làm xong khóa luận tốt nghiệp. Em đến nhà tìm tôi và bé Bống thì vô tình bắt gặp người đàn ông đang giai đoạn tìm hiểu tôi cũng đang có mặt tại nhà tôi. Khoa đến và xin phép tôi đón bé Bống đi chơi, trong khi vừa nhìn thấy Khoa, con gái tôi đã rối rít đòi Khoa bế và đòi đi công viên...
    Tôi đã đồng ý cho phép Khoa đưa bé Bống đi chơi để tôi và người đàn ông kia có giây phút riêng tư. Và cũng bởi lẽ tôi muốn Khoa hiểu tôi đã có sự lựa chọn của riêng mình, và Khoa hãy trở về thế giới của chính em.
    Thế nhưng chiều ấy Khoa đã không đưa bé Bống trở về. Tôi gọi điện tìm Khoa khắp nơi vì quá muộn thì thấy điện thoại của mẹ Khoa, cô hiệu phó ở trường tôi dạy điện cho tôi báo, Khoa đưa bé Bống về nhà chơi, và con bé đã ngủ rồi.
    Cháu ngủ ngon quá nên Khoa xin phép mẹ để cháu ở đây chơi một bữa không đưa về nhà cô nữa. Chị sợ em lo, nên gọi báo tin cho em. Tim tôi thắt lại bất an... Tôi nói với mẹ Khoa xin phép sẽ qua nhà đón cháu về. Mẹ Khoa ngăn, thôi em đã nói thế chị bảo Khoa bắt taxi đưa cháu về cho em ngay, không phải đi lại nữa mà mất công.
    9 giờ tối, Khoa xuất hiện và bế bé Bống vào nhà. Tôi nghiêm mặt và cương quyết: "Lẽ ra em không bao giờ được phép đưa Bống về muộn. Việc để Bống ngủ ở nhà em lại càng không được phép. Em đã đánh mất niềm tin và sự tôn trọng của cô đối với em".
    Không kịp nghe tôi nói đến câu cuối, Khoa lao vào ôm lấy tôi thổn thức: "Cô, em yêu cô, em không thể để mất cô vào tay ông ấy được. Em yêu cô lâu rồi, em yêu cô đã 4 năm nay rồi. Em đã tốt nghiệp đại học. Em thành người lớn rồi. Em sẽ thưa với mẹ xin mẹ cho em cưới cô làm vợ".
    Khoa vừa nói vừa ghì chặt tôi vào ngực em, vừa thổn thức khóc. Cả người em run bắn lên như đang trong một cơn sốt cao. Tôi có thể nghe rõ tiếng đập gấp gáp điên loạn của trái tim em trong lồng ngực vạm vỡ. Tôi quên để ý là Khoa đã cao lớn nhường này rồi, tôi giờ bé nhỏ trong vòng tay em, đầu tôi chỉ chạm được đến ngực em.
    Tôi quên là Khoa không còn là cậu bé 18 tuổi ngày nào từ bao giờ nữa. Em cao lớn, vững chãi... Cả cái cơ thể thanh tân của em đang run điên loạn bên tôi. Những giọt nước mắt của em chảy đầm đìa trên gương mặt...
    Phút chốc trái tim tôi dịu lại, như có một dòng nước ấm lắm, dịu dàng lắm tưới lên đó và làm tách ra những màng băng giá lớp lớp bao phủ cứng đờ trong tôi. Có một lạch nhỏ nước ấm áp đang len lỏi khắp đầu óc, cơ thể tôi. Cả người tôi mềm dịu lại, không căng cứng, không tức giận được nữa. Tôi mềm lả trong tay Khoa đang run lên từng hồi bần bật... Tôi không biết vì sao nữa... Tôi không lí giải được tôi...
    Trong một tích tắc, một phút giây ngắn ngủi, tôi như tan ra trăm ngàn mảnh... Tôi dìu Khoa ngồi xuống giường. Tôi rút tay ra khỏi vòng ôm ghì chặt của em và vuốt lên mái tóc dày cứng từng sợi mềm mượt giờ cũng nóng rực lên của em. Tôi vuốt lên hai má bầu bĩnh rám nắng của em ngăn những giọt nước mắt đang lăn xuống ướt đẫm. Tay tôi chầm chậm vuốt lên gương mặt em, cặp má rắn rỏi, cái cổ mạnh mẽ, vành tai thật đẹp. Tôi chợt nhận ra chàng trai đang run rẩy trong tay tôi đã trưởng thành từ lúc nào.
    Tôi cũng chợt nhận ra, có gì đó như một cơn thủy triều dâng ngược lên trong tôi, rút hết sức lực của tôi... Có gì đó cuộn lên từ thẳm sâu một khao khát đến điên loạn. Người đàn bà ngủ quên trong tôi suốt 4 năm qua dường như giờ đây mới thực sự tỉnh giấc...
    Không có một ngôn ngữ nào vang lên nữa... Chỉ trong một giây phút ngắn ngủi, tôi mỏng xác như một thân cây nhỏ đang bị hút chặt vào hố đen của vực xoáy. Tôi đã bay về vực xoáy em, tôi đã bị hút hết cả thân xác tôi, tinh thần tôi vào em.
    Và tôi hoàn toàn bất lực. Tôi mở cúc áo ngực em ra, tôi muốn thò tay nhấc lấy trái tim đỏ ròng ròng đang đập từng nhịp hối hả áp vào ngực tôi, nơi có trái tim tôi như đang vỡ ra trăm ngàn mảnh. Tôi muốn đưa trái tim đó của em vào giấu trong ngực tôi, để không còn có nước mắt, đau khổ, ngậm ngùi...
    Giờ thì đến lượt hai tay tôi run lên, cả người tôi run lên. Cả cơ thể em như ngậm một mùi sữa non của cái cây đang thì xanh tươi nhất. Hương cơ thể thanh tân của em mê dụ tôi, như một thứ bùa ngải tôi bỗng hít vào. Tôi vục mặt vào em và chậm rãi, uống mùi hương thanh khiết ấy. Và tôi đã khóc. Giờ thì đến lượt tôi khóc như mưa, như điên dại...
    Tôi không nhớ tôi đã làm những gì nữa. Em xiết tôi nát bấy trong cánh tay em, vòm ngực em. Em xiết tôi tan biến dưới thân thể em. Cả hai thân thể đều run bấy trong cơn đau, trong hoan lạc, trong hạnh ngộ.
    Đêm đó, thêm lần nữa tôi dường như vừa được trở thành đàn bà lần thứ nhất... Đêm đó, tôi giúp em trở thành đàn ông đúng nghĩa, dù ngày mai cả hai chúng tôi có chết...
    Theo tin moi nhat.

    Tạo hóa trớ trêu đã ném tôi vào trò đùa tình ái với học sinh của mình

    Posted at  20:42  |  in  tam-su  |  Read More»

    Đêm đó, thêm lần nữa tôi dường như vừa được trở thành đàn bà lần thứ nhất... Đêm đó, tôi giúp em trở thành đàn ông đúng nghĩa, dù ngày mai cả hai chúng tôi có chết...
    Mọi chuyện không đơn thuần như tôi nghĩ. Khoa, cậu học trò bướng bỉnh nhưng quyết liệt của tôi đã không quan tâm đến bức thư tôi viết trả lời em mà trong đó tôi đã khéo léo gửi gắm những thông điệp gì.
    Em vào đại học, mới được 1 học kỳ, tết về em đã đến đập cửa căn phòng nhỏ của gia dinh mẹ con tôi. Em kéo mẹ con tôi ra khỏi căn nhà lặng lẽ u buồn. Em ném tôi vào cuộc sống ồn ã và bận rộn của những ngày giáp tết. Giao thừa, em đến và mang hai mẹ con tôi ra phố, hòa vào biển người thăm thẳm đang ra đường phút giao thừa đầu năm mới để cầu may.
    Em không quan tâm tới sự nghiêm cấm mắng mỏ và từ chối của tôi. Em không bận tâm khi tôi thẳng thừng đuổi em ra khỏi nhà vì không có gì giữa cô và em để nói chuyện nhiều. Em không cho tôi một cơ hội né tránh hay trốn chạy vì tôi còn có cái đuôi là khúc ruột mềm yếu nhất của mình chính là con gái tôi. Con gái tôi nhìn thấy chú Khoa là reo lên, là ôm chầm lấy chú, là bá vai bá cổ đòi chú đưa đi chơi.
    Điểm yếu của tôi là “khúc ruột mềm” không may mồ côi bố từ nhỏ, thiếu thốn tình cảm. Khoa đã tấn công tôi bắt đầu từ điểm yếu đuối nhất của tôi. Một giao thừa xúc động rợn ngợp một nỗi bất an khi Khoa xuất hiện và khuấy đảo cuộc sống bình lặng của tôi. Khoa đến đón con tôi ở nhà trẻ vào lúc tan tầm, khi tôi đang dở giờ dạy thêm, hay đang đôn đáo tìm nhờ người đón. Khoa đến và đưa bé Bống đi chơi, rồi ghé về nhà cắm cơm cho tôi, tắm giặt cho bé Bống...
    Khoa làm tất cả những công việc của một người đàn ông trưởng thành chia sẻ việc nhà với một người phụ nữ, khi em còn quá trẻ, mới 18-19 tuổi. Em lặng lẽ ra về khi biết tôi đã dạy xong, và em bỏ tôi lại với bao nhiêu xáo trộn thẫn thờ bên bé Bống đã được tắm rửa thơm tho sạch sẽ và đang háo hức chờ mẹ bên bữa cơm Khoa nấu đơn giản cho hai mẹ con.
    Cứ thế Khoa ân cần chăm sóc mẹ con tôi từng li từng tí một. Lặng lẽ và lì lợm, bền gan một cách đáng ghét.
    Nhiều lúc tôi đã tự hỏi tại sao Khoa lại làm thế. Tại sao Khoa có thể vì tôi mà em quên mất tuổi thơ, quên mất tuổi thanh xuân lãng mạn và dịu ngọt. Em thành người đàn ông thâm trầm, và từng trải quá sớm khi quan tâm chăm lo cho tôi tỉ mẩn công việc của một người đàn ông trưởng thành dành cho người mình yêu thương. Tôi không yêu đương gì với cậu học trò thua tôi dăm bảy tuổi. Tôi không có cảm xúc rung động gì với cậu học trò mặt còn búng ra sữa.
    Ảnh minh họa
    Giới hạn đạo đức giao duc của một cô giáo không cho phép tôi có ý nghĩ vớ vẩn nào. Đơn giản tôi coi cậu ấy như một học trò, có thân quý hơn một chút. Chỉ vậy thôi, chưa nói gì đến việc rào cản lớn nhất, đáng sợ nhất, là Khoa là con chị hiệu phó trong trường nơi tôi đang giảng dạy... Tôi càng nghiêm ngắn và giữ khoảng cách với Khoa. Tôi đã phải nói xa, nói gần, rồi nói thẳng với cậu ấy tất cả những suy nghĩ và quan điểm của tôi để cậu ấy hiểu. Nhưng Khoa không quan tâm, không một mảy may chùn bước.
    Nhiều khi tôi đã tự hỏi vì sao Khoa lại điên rồ như thế bởi tuổi mơ mộng của em có thể bắt đầu mối tình đầu hay những rung động đầu đời với những cô bé dễ thương cùng tuổi. Sao lại bắt đầu từ tôi, cô giáo của em, người vợ góa chồng và mẹ của một đứa con? Tại sao Khoa lại điên rồ, vớ vẩn đến thế???
    Tôi đã không thể lánh mặt em mãi được vì còn cái đuôi yếu mềm của tôi là bé Bống. Nhưng trước sau như một, tôi chỉ có thể cư xử và đối với em như tình cảm của cô giáo đối với một học trò nhiều gắn bó mà thôi, không hơn không kém.
    Thế rồi mùa hè năm thứ 4 sau tang chồng, trái tim tôi đã bắt đầu tìm vui trở lại bên một người đàn ông cũng góa vợ và tìm đến tôi với ý định nghiêm túc sẽ gắn bó hai cuộc đời không may mắn lại với nhau cho một cuộc sống mới, hạnh phúc mới.
    Mùa hè năm đó, cũng là năm cuối cùng của kỳ đại học. Khoa đã làm xong khóa luận tốt nghiệp. Em đến nhà tìm tôi và bé Bống thì vô tình bắt gặp người đàn ông đang giai đoạn tìm hiểu tôi cũng đang có mặt tại nhà tôi. Khoa đến và xin phép tôi đón bé Bống đi chơi, trong khi vừa nhìn thấy Khoa, con gái tôi đã rối rít đòi Khoa bế và đòi đi công viên...
    Tôi đã đồng ý cho phép Khoa đưa bé Bống đi chơi để tôi và người đàn ông kia có giây phút riêng tư. Và cũng bởi lẽ tôi muốn Khoa hiểu tôi đã có sự lựa chọn của riêng mình, và Khoa hãy trở về thế giới của chính em.
    Thế nhưng chiều ấy Khoa đã không đưa bé Bống trở về. Tôi gọi điện tìm Khoa khắp nơi vì quá muộn thì thấy điện thoại của mẹ Khoa, cô hiệu phó ở trường tôi dạy điện cho tôi báo, Khoa đưa bé Bống về nhà chơi, và con bé đã ngủ rồi.
    Cháu ngủ ngon quá nên Khoa xin phép mẹ để cháu ở đây chơi một bữa không đưa về nhà cô nữa. Chị sợ em lo, nên gọi báo tin cho em. Tim tôi thắt lại bất an... Tôi nói với mẹ Khoa xin phép sẽ qua nhà đón cháu về. Mẹ Khoa ngăn, thôi em đã nói thế chị bảo Khoa bắt taxi đưa cháu về cho em ngay, không phải đi lại nữa mà mất công.
    9 giờ tối, Khoa xuất hiện và bế bé Bống vào nhà. Tôi nghiêm mặt và cương quyết: "Lẽ ra em không bao giờ được phép đưa Bống về muộn. Việc để Bống ngủ ở nhà em lại càng không được phép. Em đã đánh mất niềm tin và sự tôn trọng của cô đối với em".
    Không kịp nghe tôi nói đến câu cuối, Khoa lao vào ôm lấy tôi thổn thức: "Cô, em yêu cô, em không thể để mất cô vào tay ông ấy được. Em yêu cô lâu rồi, em yêu cô đã 4 năm nay rồi. Em đã tốt nghiệp đại học. Em thành người lớn rồi. Em sẽ thưa với mẹ xin mẹ cho em cưới cô làm vợ".
    Khoa vừa nói vừa ghì chặt tôi vào ngực em, vừa thổn thức khóc. Cả người em run bắn lên như đang trong một cơn sốt cao. Tôi có thể nghe rõ tiếng đập gấp gáp điên loạn của trái tim em trong lồng ngực vạm vỡ. Tôi quên để ý là Khoa đã cao lớn nhường này rồi, tôi giờ bé nhỏ trong vòng tay em, đầu tôi chỉ chạm được đến ngực em.
    Tôi quên là Khoa không còn là cậu bé 18 tuổi ngày nào từ bao giờ nữa. Em cao lớn, vững chãi... Cả cái cơ thể thanh tân của em đang run điên loạn bên tôi. Những giọt nước mắt của em chảy đầm đìa trên gương mặt...
    Phút chốc trái tim tôi dịu lại, như có một dòng nước ấm lắm, dịu dàng lắm tưới lên đó và làm tách ra những màng băng giá lớp lớp bao phủ cứng đờ trong tôi. Có một lạch nhỏ nước ấm áp đang len lỏi khắp đầu óc, cơ thể tôi. Cả người tôi mềm dịu lại, không căng cứng, không tức giận được nữa. Tôi mềm lả trong tay Khoa đang run lên từng hồi bần bật... Tôi không biết vì sao nữa... Tôi không lí giải được tôi...
    Trong một tích tắc, một phút giây ngắn ngủi, tôi như tan ra trăm ngàn mảnh... Tôi dìu Khoa ngồi xuống giường. Tôi rút tay ra khỏi vòng ôm ghì chặt của em và vuốt lên mái tóc dày cứng từng sợi mềm mượt giờ cũng nóng rực lên của em. Tôi vuốt lên hai má bầu bĩnh rám nắng của em ngăn những giọt nước mắt đang lăn xuống ướt đẫm. Tay tôi chầm chậm vuốt lên gương mặt em, cặp má rắn rỏi, cái cổ mạnh mẽ, vành tai thật đẹp. Tôi chợt nhận ra chàng trai đang run rẩy trong tay tôi đã trưởng thành từ lúc nào.
    Tôi cũng chợt nhận ra, có gì đó như một cơn thủy triều dâng ngược lên trong tôi, rút hết sức lực của tôi... Có gì đó cuộn lên từ thẳm sâu một khao khát đến điên loạn. Người đàn bà ngủ quên trong tôi suốt 4 năm qua dường như giờ đây mới thực sự tỉnh giấc...
    Không có một ngôn ngữ nào vang lên nữa... Chỉ trong một giây phút ngắn ngủi, tôi mỏng xác như một thân cây nhỏ đang bị hút chặt vào hố đen của vực xoáy. Tôi đã bay về vực xoáy em, tôi đã bị hút hết cả thân xác tôi, tinh thần tôi vào em.
    Và tôi hoàn toàn bất lực. Tôi mở cúc áo ngực em ra, tôi muốn thò tay nhấc lấy trái tim đỏ ròng ròng đang đập từng nhịp hối hả áp vào ngực tôi, nơi có trái tim tôi như đang vỡ ra trăm ngàn mảnh. Tôi muốn đưa trái tim đó của em vào giấu trong ngực tôi, để không còn có nước mắt, đau khổ, ngậm ngùi...
    Giờ thì đến lượt hai tay tôi run lên, cả người tôi run lên. Cả cơ thể em như ngậm một mùi sữa non của cái cây đang thì xanh tươi nhất. Hương cơ thể thanh tân của em mê dụ tôi, như một thứ bùa ngải tôi bỗng hít vào. Tôi vục mặt vào em và chậm rãi, uống mùi hương thanh khiết ấy. Và tôi đã khóc. Giờ thì đến lượt tôi khóc như mưa, như điên dại...
    Tôi không nhớ tôi đã làm những gì nữa. Em xiết tôi nát bấy trong cánh tay em, vòm ngực em. Em xiết tôi tan biến dưới thân thể em. Cả hai thân thể đều run bấy trong cơn đau, trong hoan lạc, trong hạnh ngộ.
    Đêm đó, thêm lần nữa tôi dường như vừa được trở thành đàn bà lần thứ nhất... Đêm đó, tôi giúp em trở thành đàn ông đúng nghĩa, dù ngày mai cả hai chúng tôi có chết...
    Theo tin moi nhat.

    0 nhận xét:

    About-Privacy Policy-Contact us
    Copyright © 2013 Mẹo Vặt Sống Khỏe. Blogger Template by Bloggertheme9
    Proudly Powered by Blogger.
    back to top